Sau khi cuộc thi Chopin thứ 19 khai mạc thì tôi bỗng có những suy nghĩ miên man về chuyện thi thố trong âm nhạc. Thi âm nhạc xuất hiện từ khoảng thế kỷ VI TCN ở Hy Lạp, trước cả thi đấu thể thao. Như mọi ngành văn hóa nghệ thuật khác, việc thi tài là một hoạt động có đóng góp quan trọng cho sự phát triển không ngừng của mỗi lĩnh vực. Nhưng có một thực tế là không có gì hoàn toàn tốt cũng như hoàn toàn xấu. Trước hết, các cuộc thi là một động lực cho các nghệ sĩ trẻ phấn đấu không ngừng trong môi trường vô cùng khắt khe. Phần lớn thính giả chỉ muốn chọn người tài nhất để thưởng thức. Tuy nhiên, có thực sự cần động lực đó để phấn đấu không? Tôi cho rằng động lực của người nghệ sĩ chính là cái đẹp của nghệ thuật mà họ theo đuổi. Với các nghệ sĩ nhạc cổ điển nói riêng thì nhạc cổ điển đương nhiên phải là nguồn cảm hứng bất tận. Anh đam mê âm nhạc của mình thì anh sẽ sống vì nghệ thuật của mình, ăn ngủ với cây đàn thì có cần phải đi thi mới có động lực? Nghệ sĩ cello Vũ Hướng kể rằng ...