Trong âm nhạc bảy bậc âm có hai kiểu tên: A B(H) C D E F G và La Xi Đô Rê Mi Pha Xon. Mỗi kiểu tên được phổ biến ở các quốc gia khác nhau. Kiểu A B C … phổ biến ở các nước nói tiếng Anh và các nước dùng tiếng Anh làm ngôn ngữ thứ hai: Ấn Độ, Philippines. Các nước châu Âu Đức, Áo, Ba Lan, Cộng hòa Séc, Hungary cũng dùng kiểu tên này với một thay đổi là âm H cho Xi, còn âm B là Xi giáng. Kiểu tên Đô Rê Mi phổ các nước có ngôn ngữ Latinh: Ý, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha; các nước Đông Âu, Trung Á: Romania, Nga, Ukraine, và các nước thuộc Liên xô cũ nhưng đôi khi họ nói là Do Re Mi nhưng viết lại là C D E; các nước châu Á: Việt Nam(tất nhiên rồi), Trung Quốc, Nhật Bản(riêng Nhật còn có kiểu riêng gọi là I-Ro-Ha song song với Do Re Mi), Thái Lan; các nước Trung Đông: Thổ Nhĩ Kỳ và các nước Ả Rập. Như vậy, khi bạn nói: “nốt Xi” thì người thuộc các nước nhóm trước hiểu là âm C(Đô), còn nhóm kia hiểu là âm Xi vì cả hai đều phát âm là “xi”. Vì sao lại rắc rối thế? Để hiểu lý do cần qu...
Đàn violin, viola và cello bắt đầu xuất hiện vào đầu thế kỷ XVI tại Ý. Bằng chứng sớm nhất là các bức tranh của Gaudenzio Ferrari từ những năm 1530 trong đó có các nhạc cụ giống chúng nhưng chỉ có ba dây. Chuyên luận Académie musicale (học viện âm nhạc) của Philibert Jambe de Fer viết vào năm 1556 có mô tả rõ ràng về gia đình violin gần giống ngày nay. Violin có thể đã được phát triển từ một số nhạc cụ dây khác ở thế kỷ XV-XVI: vielle, rebec và lira da braccio. Nhạc cụ dây kéo xuất hiện ở châu Âu từ thế kỷ IX với đàn lyra Đông La Mã/Byzantine, hay lūrā, λύρα. Curt Sachs (1881 – 1959) là nhà âm nhạc học người Đức và là một trong những người sáng lập ra ngành organology hiện đại(khoa học nghiên cứu nhạc cụ). Curt Sachs định nghĩa đàn lute trong phần thuật ngữ của công trình Lịch sử nhạc cụ(The History of Musical Instruments) là "gồm thân đàn và cần đàn vừa đóng vai trò là chỗ giữ vừa là phương tiện kéo căng dây đàn ở ngoài thân đàn". Định nghĩa của ông tập trung vào đặc đ...