Chuyển đến nội dung chính

NGƯỜI HÀ NỘI VÀ NGƯỜI CỔ NHUẾ

 

Bỗng dưng hôm nay nhớ đến thời trên đường phố Hà Nội thường gặp người Cổ Nhuế. Nghĩ lan man về việc các cụ nhanh chóng phát triển món súp bò thành phở bò lừng lẫy, nhưng vì sao lại không bận tâm đến cách xử lý chất thải của bọn Tây lông? Hố xí hai ngăn giữa đô thị quả là những ký ức khủng khiếp. Tất nhiên có cầu thì sẽ có cung. Người người nông dân luôn cần phân bón và phân bắc là một nguồn quan trọng. Không biết vì sao lại là người Cổ Nhuế? Có lẽ đó là nghề truyền thống từ xa xưa. Người Cổ Nhuế và người Hà Nội thành hai thực thể cộng sinh y hệt thiên nhiên: loài cá nhỏ chuyên ăn ký sinh trên da và miệng cá mập, các loài chim ăn côn trùng ký sinh trên các con vật to xác như trâu bò … Cả hai đều cần nhau, không ai nợ ai. Có thể cán cân về sự cần thiết hơi lệch về phía người Hà Nội một chút. Người Cổ Nhuế không có phân bắc thì cũng còn phân xanh. Nhưng người Hà Nội nếu không cần người Cổ Nhuế thì cũng cần một ai đó khác. Không có ai khác thì họ sẽ phục vụ nhau thôi nhưng tất nhiên không phải miễn phí. Mua bún cháo bị mắng chửi thì thuê dịch vụ này sẽ được kèm gì đây?

Nhưng đó không phải vấn đề chính mà tôi bỗng dưng nghĩ đến. Tôi nhớ đến những câu chuyện người HN nghĩ ra để giễu cợt người CN cơ. Đó là những hành vi thiếu văn hóa đáng xấu hổ. Nào là Thanh niên CN xin thề, Không đầy hai sọt quyết không về quê hương. Nội dung có vẻ là cổ vũ tinh thần lao động đấy nhưng lại được nói ra với sự khinh bỉ. Kinh tởm hơn họ kể các anh chị CN muốn khẳng định chất lượng phân bằng cách khoắng tay tận đáy thùng phân rồi giơ lên cho người khác thấy. Sau đó chùi tay qua loa vào quần rồi cầm bánh mì ăn. Mọi người, trong đó có tôi, cười hô hố đầy sảng khoái khi kể cho nhau chuyện này. Sự kinh tởm về vệ sinh còn xa mới so được sự kinh tởm về sự vô văn hóa khi giễu cợt những người dọn phân do mình ỉa ra.

Tôi, một người Hà Nội gốc, chân thành xin lỗi người dân Cổ Nhuế!

Ba Giai

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

MỘT SỰ THẬT VỀ FERDINAND CARULLI Ở VIỆT NAM

  Nhân ngày sinh của ông 20/2/1770 Với đại đa số những người Việt nam có chút ít hiểu biết về guitar, khi nghe ai đó nói “học guitar cổ điển" thì họ sẽ hỏi ngay: Học giáo trình Carulli à? Đối với họ Carulli (1770-1841) và guitar cũng như Honda và xe máy hay Sony và hàng điện tử vậy. Điều này cũng dễ hiểu nếu đi ngược dòng thời gian một chút. Vào khoảng giữa thế kỷ 20 khi cây guitar bắt đầu xuất hiện ở Việt nam cùng các nhạc cụ phương Tây và dòng tân nhạc, những người học guitar đầu tiên không có giáo trình nào khác ngoài hai cuốn của F. Carulli và M. Carcassi, Carulli có phần được ưa chộng hơn. Rồi họ tiếp tục truyền cho thế hệ sau và quy trình này vẫn tiếp diễn đến tận bây giờ. Hai cuốn giáo trình này đương nhiên hay vì nó tồn tại suốt từ thế kỷ 18 đến giờ không chỉ ở Việt nam. Cuốn giáo trình của F Carulli là cuốn giáo trình đầu tiên trong lịch sử guitar. Từ đó đến nay ngành sư phạm guitar đương nhiên đã thay đổi rất nhiều cùng tiến trình chung của kỹ thuật diễn tấu guitar và ...

BEETHOVEN, BẢN ANH HÙNG CA CỦA SỐ PHẬN

        Khác với không ít  người yêu Beethoven, bản nhạc đầu tiên của ông tôi được nghe không phải là Fur Elise hay Sonata Ánh Trăng mà là Minuet in G trong một bộ phim nào đó: https://youtu.be/wbwUBlYU9eQ?si=4ZzL1EB223VeQzoL    Tất nhiên khi xem phim chưa biết tên cũng như tác giả của bản nhạc. Mãi về sau khi được đi học guitar tình cờ nhận ra thầy mình đang tập bản này và khi đó   mới biết tác giả là Beethoven. Trước khi có cơ hội để thưởng thức âm nhạc của ông nhiều hơn Minuet in G tôi được đọc cuốn sách của A-lơ-svang viết về của đời và sự nghiệp của ông. Đó là khi tôi đang học cấp 2 và cuốn sách đó là một trong những cuốn sách hay nhất tôi từng đọc. Cuốn sách có trích dẫn một số dòng nhạc để minh họa cho các tác phẩm được đề cập. Sau khi học guitar một thời gian tôi tự chơi được các trích dẫn đó và thấy câu chuyện sinh động hẳn lên. Đồng thời tôi cũng ước giá mà được nghe chính những bản nhạc này thì còn tuyệt vời hơn nhiều. Cách đây ít năm...

HAI CONCERTO CỦA FRYDERYK CHOPIN

  Cũng như hầu hết các nhà soạn nhạc khác, Chopin gần như chỉ tập trung sáng tác một nhạc cụ duy nhất là piano, nhạc cụ đã làm anh nổi bật như một thần đồng lên tám gây chấn động không chỉ ở Warsaw quê nhà mà còn ở Vienna ngay khi anh xuất hiện lần đầu vào năm 1829. Trong khi anh thường xuyên độc diễn tại các salon của giới thượng lưu, đặc biệt khi di cư đến Paris vào năm 1831, anh đã sáng tác hai bản concerto với ý định tiến sâu hơn vào hai trung tâm âm nhạc lớn Vienna và Paris với hai tác phẩm có quy mô lớn nhất của mình để thể hiện tối đa các kỹ năng piano điêu luyện anh sở hữu. Anh đã trình tấu ra mắt concerto Mi thứ trong buổi hòa nhạc chia tay  Warsaw vào ngày 11 tháng 10 năm 1830. Ba tuần sau, anh rời quê hương mãi mãi và anh ra mắt concerto này với thính giả Vienna vào tháng 4 năm 1831. Đau đớn thay, hơn hai mươi năm sau, chỉ còn mỗi trái tim không còn đập của anh được hồi hương. Cuộc đời Chopin là một bi kịch hiếm có trong lịch sử âm nhạc khi dành phần lớn cuộc đời có...