Chuyển đến nội dung chính

LEO BROUWER, MỘT NHÀ SOẠN NHẠC LỚN THỜI NAY

 Nhà soạn nhạc, nghệ sĩ guitar và nhạc trưởng Leo Brouwer Mezquida - Leo Brouwer sinh ngày 1/3/1939  tại Havana, Cuba trong một gia đình nhạc sĩ. Những bài học nhạc đầu tiên ông học từ cha mình, Juan Brouwer, và người dì Caridad Mezquida. Ông trẻ của ông là một nhà soạn nhạc-nghệ sĩ piano nổi tiếng  Ernesto Lecuona, tác giả của ca khúc Siboney, sáng tác nổi tiếng nhất của âm nhạc Cuba. Năm 1953 ông bắt đầu học guitar với Isaac Nicola, người đã thành lập trường phái  guitar hiện đại ở Cuba, rồi hai năm sau đó bắt đầu tự học sáng tác.

Năm 1959, ông nhận được học bổng ở Mỹ để nghiên cứu sâu hơn về guitar tại Đại học Hartford và sáng tác tại Trường Juilliard ở New York, nơi ông học với Vincent Persichetti, Stefan Wolpe, Isadore Preed, J. Diemente và Joseph Iadone. Chỉ một năm sau đó, ông được bổ nhiệm làm giám đốc của Instituto Cubano de Arte e Industria Cinematográficos(Học viện nghệ thuật và điện ảnh Cuba). Ở đây ông đã sáng tác cho một lượng lớn nhạc phim cả ở Cuba và nước khác trong nhiều năm sau. Từ đó, ông gắn bó với âm nhạc tiền phong của Cuba, làm cố vấn cho Đài phát thanh Habana Cuba và giảng dạy tại Nhạc viện Quốc gia và các trường đại học ở nước ngoài.  Ông đã thành lập Cuộc thi và Liên hoan Guitar Cuba hai năm một lần. Từ năm 1981, ông đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc của Dàn nhạc Giao hưởng Quốc gia Cuba, công việc chỉ huy đã đưa ông đến một số quốc gia.

 Quá trình sáng tác của Brouwer có thể  chia thành ba giai đoạn.

Giai đoạn thứ nhất bắt đầu vào năm 1954 với một loạt sáng tác khám phá tài nguyên của cây đàn guitar với sự kết hợp các hình thức cổ điển truyền thống với nguồn cảm hứng từ chất liệu Cuba.

Năm 1961 sau cuộc cách mạng Cuba, khi tham dự Liên hoan Mùa thu Warsaw ông đã tiếp xúc với sáng tác của các nhà soạn nhạc tiền phong như Penderecki và Bussotti. Tiếp thu những ảnh hưởng mới mẻ này cộng thêm những tiếp xúc với những nhà soạn nhạc đương đại hàng đầu thế giới đến Cuba, ông đã hình thành cho mình một phong cách riêng sử dụng nhiều loại kỹ thuật hiện đại, bao gồm các yếu tố của trường phái hậu- chuỗi và ngẫu nhiên.

Giai đoạn thứ ba bắt đầu từ cuối những năm 1970, chính Brouwer đã mô tả là giai đoạn của phong cách siêu lãng mạn dân tộc, sự trở về nguồn gốc Phi-Cuba cùng các yếu tố của kỹ thuật truyền thống và phong cách tối giản. Ngoài nhiều nhạc phim, ông cũng viết khá nhiều cho dàn nhạc gồm 12 guitar concerto, 1 double concerto(guitar và violin) và một số sáng tác cho dàn nhạc khác cùng nhạc thính phòng thường có mặt guitar. Trong lịch sử , chưa có nhạc sĩ guitar nào sáng tác nhiều nhạc giao hưởng như ông. Các sáng tác cho guitar của ông giành được vị trí quan trọng trong nhạc mục đương đại của giới đồng nghiệp guitar và xuất hiện thường xuyên trong các buổi hòa nhạc và thu âm trên khắp thế giới. Ngôn ngữ âm nhạc của ông dù rất hiện đại nhưng lại rất dễ tiếp cận. Ví dụ cũng là kỹ thuật vô điệu tính nhưng ông sử dụng tài tình đến mức chỉ nghe thôi chưa chắc đã nhận ra, như trong tập 20 etude dễ của ông, bản có điệu tính và bản vô điệu tính không dễ phân biệt nếu chỉ nghe mà không xem bản nhạc. Hai tập 20 Etude Dễ và 20 Etude Dễ Mới là những bức họa xinh xắn đầy sắc màu cảm xúc. Với thời lượng chỉ vài ba phút mỗi etude và yêu cầu kỹ thuật từ mới học đến bắt đầu học đại học, tôi tin rằng hai tập nhạc nhỏ này là hai  kiệt tác thực sự của thế kỷ 21. Không chỉ thế kỷ mới, nếu tìm lại trong quá khứ khó có thể tìm được được một tập nhạc nào thú vị như thế. Về kỹ thuật từ rất dễ đến bắt đầu khó nhưng lại đủ sức giữ thính giả nghe từ đầu đến cuối 40 bản. Các sáng tác của ông dù chỉ ngắn chỉ nửa trang giấy như các etude dễ nêu trên, dù có hay không có điệu tính đều diễn ra rất tự nhiên, như thể nhạc dân gian ở nơi nào đó mà ta chưa biết đến. Cảm nhận  này hoàn toàn giống khi tôi tiếp cận với các bài tập trong kiệt tác sư phạm Mickokosmos của Bela Bartok, một trong những bậc thầy âm nhạc quan trọng nhất của thế kỷ 20.

Âm nhạc guitar thế kỷ 20 có một niềm tự hào là H Villa-Lobos với các sáng tác quan trọng cho guitar. Trong đó có 12 etude về tầm cỡ có thể đem so sánh với các etude của Chopin. Nhưng các etude dễ của Brouwer có thể còn đáng tự hào hơn thế với quy mô nhỏ hơn nhiều đòi hỏi kỹ thuật dễ hơn mà lại không hề kém hấp dẫn.

Các Etude dễ: https://open.spotify.com/album/5SXxsZBCgSVK7m1rJ4tfWD?si=9YtR7fVGReKchSaMH5xEng

 

Nếu chọn một album để giới thiệu Brouwer tôi sẽ chọn album của bậc thầy guitar John Williams chơi guitar concerto số 4”Concerto de Toronto” đề tặng chính nghệ sĩ và một kiệt tác độc tấu El Decameron Negro cùng bản Hika để tưởng nhớ bậc thầy âm nhạc người Nhật Bản Toru Takemitsu. Theo cảm nhận cá nhân người viết, Concerto de Toronto như một hoài niệm về kỷ nguyên Lãng mạn. Khi nghe lần đầu, âm hưởng bản nhạc này đã gợi cho tôi về thời Lãng mạn xa xôi.

Còn El Decameron Negro(mười ngày đen) là một tổ khúc gồm 3 chương với ngôn ngữ âm nhạc của thời hiện tại, và trình tự 3 chương có thể do người chơi quyết định. Đây là một tác phẩm nhạc chương trình dựa trên một câu chuyện tình dân gian từ thế kỷ 19 do nhà nhân chủng học người Đức Leon Frobenius sưu tầm ở châu Phi.

1- "El arpa del guerrero" (Cây đàn hạc của chiến binh) đầy tương phải với những đoạn chạy kịch tính với những khoảnh khắc trữ tình. Một chiến binh bị trục xuất vì anh ta chơi đàn hạc. Nhưng anh đã trở lại để lãnh đạo người dân của mình chống quân xâm lược. Sau chiến thắng, anh lại bị kết án đi đày nhưng lại trốn thoát cùng người yêu.

2- "La huida de los amantes por el valle de los ecos" (Chuyến bay của những tình nhân  qua Thung lũng tiếng vọng) dường như đang đi theo chuyến bay của họ, tiết tấu của ngựa phi xen kẽ với âm nhạc tình yêu, và có sự miêu tả rực rỡ về âm thanh vó ngựa vang vọng từ các bức tường thung lũng.

3- "Balada de la doncella enamorada" (Bản ballad của cô gái trẻ đang yêu) là một bản rondo đầy đam mê phát triển một trong những giai điệu tình yêu của chương trước.

https://open.spotify.com/album/5aXGUhNFUG9E4Ylq2tvA28?si=CD365LNgT_ixetuVr9Kq8w

10/1/2024

Trịnh Minh Cường 

dịch từ nguồn trên mạng


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

MỘT SỰ THẬT VỀ FERDINAND CARULLI Ở VIỆT NAM

  Nhân ngày sinh của ông 20/2/1770 Với đại đa số những người Việt nam có chút ít hiểu biết về guitar, khi nghe ai đó nói “học guitar cổ điển" thì họ sẽ hỏi ngay: Học giáo trình Carulli à? Đối với họ Carulli (1770-1841) và guitar cũng như Honda và xe máy hay Sony và hàng điện tử vậy. Điều này cũng dễ hiểu nếu đi ngược dòng thời gian một chút. Vào khoảng giữa thế kỷ 20 khi cây guitar bắt đầu xuất hiện ở Việt nam cùng các nhạc cụ phương Tây và dòng tân nhạc, những người học guitar đầu tiên không có giáo trình nào khác ngoài hai cuốn của F. Carulli và M. Carcassi, Carulli có phần được ưa chộng hơn. Rồi họ tiếp tục truyền cho thế hệ sau và quy trình này vẫn tiếp diễn đến tận bây giờ. Hai cuốn giáo trình này đương nhiên hay vì nó tồn tại suốt từ thế kỷ 18 đến giờ không chỉ ở Việt nam. Cuốn giáo trình của F Carulli là cuốn giáo trình đầu tiên trong lịch sử guitar. Từ đó đến nay ngành sư phạm guitar đương nhiên đã thay đổi rất nhiều cùng tiến trình chung của kỹ thuật diễn tấu guitar và ...

VÌ SAO GỌI LÀ NHẠC CỔ ĐIỂN?

 Tom Service(BBC)  Nhạc cổ điển là loại nhạc mà dàn nhạc biểu diễn, tứ tấu đàn dây chơi và dàn hợp xướng hát. Nó được phát trên BBC Radio 3 mọi lúc, và nó có trên Mindful Classical Mix mà bạn vừa tải xuống từ BBC Sounds. Nhưng khi BBC bắt đầu một năm chương trình xung quanh Thế kỷ Cổ điển của Chúng ta, Tom Service khám phá một câu hỏi rất đơn giản: nhạc cổ điển là gì? Đây là vấn đề: Tôi không nghĩ thực sự có thứ gọi là nhạc cổ điển.  Đối với một người đã dành phần lớn hai mươi năm qua để viết và nói về nhạc cổ điển, điều đó có vẻ hơi ngớ ngẩn. Nhưng ngay cả những nhà soạn nhạc xác định rõ nhất về "cổ điển" (hãy nghe Bach, Beethoven và Mozart) cũng không biết rằng họ đang viết nhạc cổ điển, vì đơn giản là thuật ngữ đó không tồn tại trong cuộc đời họ. Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng đó là sự thật. Các giá trị, thứ bậc, quy tắc và toàn bộ danh mục "cổ điển" chỉ bắt đầu xuất hiện trong tiếng Anh vào năm 1829. Vì sao? Một sự giải thích có thể là “classicising”( phân loại) mọi th...

NĂM NHẠC SƯ LÀM THAY ĐỔI DIỆN MẠO CỦA NHẠC CỔ ĐIỂN PHƯƠNG TÂY

Âm nhạc cổ điển phương Tây có một bề dày lịch sử với nhiều thời kỳ khác nhau. Mỗi thời kỳ đều có những nhạc sĩ lớn với đóng góp quan trọng. Họ là những nhà soạn nhạc, nghệ sĩ biểu diễn hay nhà lý luận. Các tác phẩm hay trình độ diễn tấu điêu luyện của họ đã làm thay đổi quan điểm âm nhạc của thính giả cũng như giới chuyên môn. Do đó, nên âm nhạc luôn được làm mới và phát triển không ngừng. Thính giả dễ dàng ghi nhớ tên tuổi những nhà soạn nhạc và nghệ sĩ nhưng ít ai để ý  những người thầy của họ.  Tạp chí âm nhạc BBC đã đề xuất năm người thầy nổi bật nhất lịch sử âm nhạc cổ điển phương Tây. Xin được giới thiệu năm bậc danh sư này cùng các học trò của họ. 1. Simon Sechter (1788-1867) sinh ra ở Friedberg (Frymburk), Bohemia, sau thành một phần của Đế chế Áo. Năm 1804 ông chuyển đến Vienna. Năm 1810, ông bắt đầu dạy piano và hát tại một học viện dành cho học sinh khiếm thị. Năm 1851 Sechter được bổ nhiệm làm giáo sư sáng tác tại Nhạc viện Vienna. S. Sechter có nhiều sinh viên thà...