Chuyển đến nội dung chính

NỖI BUỒN CỦA TÔM

 Như mọi ngày, tan học Tôm được bố đón về. Đi một đoạn bố nó hỏi: Hôm nay không có chuyện gì à? Không thấy nó trả lời, bố nó nghĩ chắc lại bị điểm kém rồi, nhưng thôi, về nhà đã. Đường đông cứ hỏi chuyện không tiện. Thực ra nó là đứa hay chuyện,trên đường về thường nó líu lo đủ thứ chuyện. Về đến nhà, vừa cất xe bố nó vừa hỏi: Bị điểm kém môn gì thế? Nó lắc đầu với vẻ buồn ít khi thấy trên vẻ mặt thường toe toét của nó. Nó quẳng cặp sách rồi nằm vật ra giường. Bố nó bảo: Sao lại nằm? lại ngủ tít bây giờ, đi rửa mặt mũi rồi ăn mì để còn đi học tiếng Anh chứ. Sau hơn hai tiếng học tiếng Anh, vẻ mặt nó chưa cải thiện được mấy, vẫn tối sầm như lúc chiều. Nó ăn cơm như đứa bị ốm. Mẹ nó sốt ruột quá sờ trán rồi hỏi han. Bố nó nói nhỏ: từ từ để con ăn xong đã. Mọi ngày ăn cơm xong là nó lao ngay ra cái tv để xem Cartoon network. Hôm nay nó ngồi thần ra với cái điều khiển trên tay mà chưa chọn được kênh gì. Mẹ ôm nó rồi hỏi: có chuyện gì thế con? Nó òa khóc. Mẹ nó vỗ về: không sao đâu, có chuyện gì bố mẹ cũng lo cho con được mà. Thế bố mẹ có làm cho không không còn là đứa mạt hạng nữa không? Vì sao con lại là đứa mạt hạng được? Thì chúng nó toàn góp cả năm trăm mới mấy triệu để ủng hộ đồng bào bị bão lũ. Con góp có 50 nghìn thì chả là mạt hạng là gì? Tất cả chúng nó đều bảo con thế đấy. Những đứa góp một trăm được cảm ơn, còn mấy đứa góp ba bốn triệu được ghi tên trên bảng trường cơ.

Chuyện vinh danh quyên góp kể trên là chuyện thật ở trường tiểu học cạnh nhà. Vinh danh những người ủng hộ nhiều tiền cũng không có gì lạ. Trên thế giới người ta vẫn tên người bỏ tiền xây công trình làm tên công trình đó thôi. Nhưng chuyện cứu trợ là chuyện của người lớn, cho  trẻ tham gia để chúng cảm nhận được tinh thần tương thân tương ái thôi, ví vậy đóng góp kín thì hay hơn. Tạo ra sự kỳ thị giàu nghèo cho lũ trẻ mới đi học thực sự là phản sư phạm.

27/10/2020

Ba Giai

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

MỘT SỰ THẬT VỀ FERDINAND CARULLI Ở VIỆT NAM

  Nhân ngày sinh của ông 20/2/1770 Với đại đa số những người Việt nam có chút ít hiểu biết về guitar, khi nghe ai đó nói “học guitar cổ điển" thì họ sẽ hỏi ngay: Học giáo trình Carulli à? Đối với họ Carulli (1770-1841) và guitar cũng như Honda và xe máy hay Sony và hàng điện tử vậy. Điều này cũng dễ hiểu nếu đi ngược dòng thời gian một chút. Vào khoảng giữa thế kỷ 20 khi cây guitar bắt đầu xuất hiện ở Việt nam cùng các nhạc cụ phương Tây và dòng tân nhạc, những người học guitar đầu tiên không có giáo trình nào khác ngoài hai cuốn của F. Carulli và M. Carcassi, Carulli có phần được ưa chộng hơn. Rồi họ tiếp tục truyền cho thế hệ sau và quy trình này vẫn tiếp diễn đến tận bây giờ. Hai cuốn giáo trình này đương nhiên hay vì nó tồn tại suốt từ thế kỷ 18 đến giờ không chỉ ở Việt nam. Cuốn giáo trình của F Carulli là cuốn giáo trình đầu tiên trong lịch sử guitar. Từ đó đến nay ngành sư phạm guitar đương nhiên đã thay đổi rất nhiều cùng tiến trình chung của kỹ thuật diễn tấu guitar và ...

BEETHOVEN, BẢN ANH HÙNG CA CỦA SỐ PHẬN

        Khác với không ít  người yêu Beethoven, bản nhạc đầu tiên của ông tôi được nghe không phải là Fur Elise hay Sonata Ánh Trăng mà là Minuet in G trong một bộ phim nào đó: https://youtu.be/wbwUBlYU9eQ?si=4ZzL1EB223VeQzoL    Tất nhiên khi xem phim chưa biết tên cũng như tác giả của bản nhạc. Mãi về sau khi được đi học guitar tình cờ nhận ra thầy mình đang tập bản này và khi đó   mới biết tác giả là Beethoven. Trước khi có cơ hội để thưởng thức âm nhạc của ông nhiều hơn Minuet in G tôi được đọc cuốn sách của A-lơ-svang viết về của đời và sự nghiệp của ông. Đó là khi tôi đang học cấp 2 và cuốn sách đó là một trong những cuốn sách hay nhất tôi từng đọc. Cuốn sách có trích dẫn một số dòng nhạc để minh họa cho các tác phẩm được đề cập. Sau khi học guitar một thời gian tôi tự chơi được các trích dẫn đó và thấy câu chuyện sinh động hẳn lên. Đồng thời tôi cũng ước giá mà được nghe chính những bản nhạc này thì còn tuyệt vời hơn nhiều. Cách đây ít năm...

HAI CONCERTO CỦA FRYDERYK CHOPIN

  Cũng như hầu hết các nhà soạn nhạc khác, Chopin gần như chỉ tập trung sáng tác một nhạc cụ duy nhất là piano, nhạc cụ đã làm anh nổi bật như một thần đồng lên tám gây chấn động không chỉ ở Warsaw quê nhà mà còn ở Vienna ngay khi anh xuất hiện lần đầu vào năm 1829. Trong khi anh thường xuyên độc diễn tại các salon của giới thượng lưu, đặc biệt khi di cư đến Paris vào năm 1831, anh đã sáng tác hai bản concerto với ý định tiến sâu hơn vào hai trung tâm âm nhạc lớn Vienna và Paris với hai tác phẩm có quy mô lớn nhất của mình để thể hiện tối đa các kỹ năng piano điêu luyện anh sở hữu. Anh đã trình tấu ra mắt concerto Mi thứ trong buổi hòa nhạc chia tay  Warsaw vào ngày 11 tháng 10 năm 1830. Ba tuần sau, anh rời quê hương mãi mãi và anh ra mắt concerto này với thính giả Vienna vào tháng 4 năm 1831. Đau đớn thay, hơn hai mươi năm sau, chỉ còn mỗi trái tim không còn đập của anh được hồi hương. Cuộc đời Chopin là một bi kịch hiếm có trong lịch sử âm nhạc khi dành phần lớn cuộc đời có...