Chuyển đến nội dung chính

YÊU NHAU NHƯ CHÓ VỚI MÈO

 

Khoảng giữa những năm 1980, cô em họ mang đến nhà tôi một chú chó bông trắng tên là Soi và hỏi mẹ tôi có thích nuôi không ? Cô bảo nó là giống chó Nhật. Vì chủ cũ không chăm sóc được cho nó nên cô xin. Tuy trông nó ghẻ kềnh ghẻ càng thật xấu xí, nhưng mẹ lại nhận ngay. Mẹ đem nó tắm rửa rồi bôi thuốc ghẻ cho nó. Chẳng bao lâu sau, nó đã thành một anh chàng chó ngoại rất điển trai. Lông dài trắng muốt pha chút vàng hung, đặc biệt lông đuôi dài uốn cong về phía lưng mà gần chạm đất. Tuy là chó cảnh nhưng Soi giữ nhà ra phết. Người lạ đến nó không sủa mà chỉ nằm một chỗ theo dõi. Lần đầu tiên nó thể hiện khi cậu em họ ở nhà bên sang mượn bát đũa gì đó. Cậu ta vào chạn lấy rồi chạy về. Lập tức Soi đuổi theo và đớp một nhát vào mông anh chàng. Sau đó chúng tôi hiểu ra là phải có người nhà ra cùng khách thì Soi để yên. Sau cú đớp đầu tiên, Soi đâm thành kiến với cậu em tôi. Cứ sang nhà tôi chơi là nó phải nhảy ngay lên giường. Soi có thể chui vào chiếu chỗ chúng tôi ngủ nhưng không bao giờ nó nhảy lên giường của bố mẹ. Một lần ông bạn thân bố đến chơi. Khi về ông dắt xe ra mà bố chưa kịp ra theo và ông bạn bố cũng bị Soi đớp một nhát vào mông. Soi lại rất hiền với những người mặc đẹp, nhất là các bà các cô có chút hương nước hoa và những người hay cho nó quà như kẹo , bánh. Riêng chú Thành bạn bố rất quý nó thường cho quà nhưng nó luôn gừ gừ cảnh giác khi nhận quà từ tay chú. Mọi người tìm hiểu sự thành kiến của nó với chú Thành thì nhận ra chú ăn mặc khá lôi thôi, nhât là so với bác Đông cũng bạn bố là người nó quý nhất dù bác không bao giờ cho nó quà mà chỉ gọi tên nựng nó thôi.

Rồi đến một ngày tự dưng không thấy Soi đâu. Sau khi đã đi tìm khắp nơi không thấy tăm hơi nó, chúng tôi đành chấp nhận sự thật là nó đã bị bắt cóc. Thời đó phong trào nuôi chó Nhật bắt đầu phổ biến và cũng xuất hiện theo đó nạn trộm chó. Con chó Nhật giá trị ngang cái xe đạp ngoại. Mất xe đạp thì ra đồn công an báo sẽ được lấy lời khai. Nếu khai mất chó thì chẳng ai thèm tiếp. Chúng ôi đã thăm dò ý kiến anh công an khu vực và được khuyến cáo là không nên báo. May là trước khi mất tích, Soi đã kịp có hậu duệ là Soi Ly. Đó là kết quả của cuộc hôn phối của Soi và Ly. Một luật của giới nuôi chó là khi lấy giống, bên nhà trai được hưởng một con và có quyền chọn. Soi Ly cũng đẹp như Soi nhưng nhiều màu trắng mà ít màu hung và hiền hơn bố nó nhiều.

Sau đó ít lâu, mẹ xin được ở cơ quan một con mèo. Lần đầu tiên tôi được nuôi mèo nên thích lắm. Nó màu đen vằn vàng loang lổ nên mẹ đặt tên nó là Nhọ. Chẳng bao lâu sau nó đã biết tên nó. Dù đang lọ mọ bên tận hàng xóm, nhưng mẹ vừa gọi: Nhọ… Nhọ ! là lập tức chị ta chạy về mồm ngao ngao ầm ỹ. Nhọ và Soi Ly rất yêu nhau chứ không “như chó với mèo”. Hai đứa đùa giỡn với nhau suốt ngày. Soi Ly cắn tay Nhọ lôi xềnh xệch khắp nhà. Nhọ kêu ầm ỹ rồi thỉnh thoảng lại chồm dậy cắn trả Soi Ly. Rồi Nhọ đẻ lứa đầu tiên. Khi đau đẻ nó cứ dụi đầu vào Soi Ly để làm nũng. Thế mà khi đẻ xong, chỉ thấy Soi Ly lảng vảng ở chỗ nó nuôi con là nó tấn công Soi Ly ngay, Soi Ly chỉ còn đường chạy thật nhanh. Một lần, vừa bị Nhọ đánh thì Soi Ly ra cửa mừng anh họ tôi sang chơi. Anh nghe kể Soi Ly vừa bị Nhọ đánh thì hỏi nó: Soi Ly vừa bị Nhọ đánh à ? Vừa nghe câu hỏi Soi Ly lập tức trốn ngay vào gầm giường.

Chuồng gà dưới sân bẩn quá nên mẹ sai anh em chúng tôi dọn dẹp. Không ngờ mỗi khi cào rác dưới gầm chuồng ra thì chuột chạy túa ra. Nhọ cứ đứng nhìn và chạy đuổi kiểu lờn vờn chứ không bắt được tên chuột nào. Soi quan sát và chộp từng con và chỉ một nhát cắn là xong một tên. Trận đó Soi Ly diệt hơn chục tên chuột. Hàng ngày tôi hay cho Soi Ly xuống hè cho nó chạy nhảy và giải quyết chất thải. Giờ nghĩ lại mới thấy mình thật chẳng văn minh. Nhưng Soi Ly luôn đi vào các gốc cây. Khi nào tôi gọi về thì nó phi một mạch vào ngõ. Nhắm lúc nó đến sân thì tôi bảo: rửa chân! và cậu ta đứng lại chờ. Có bà khách ăn xôi chè của mẹ nhìn thấy liền kinh ngạc: Ối! nó hiểu được tiếng người à ? Bà còn ngạc nhiên hơn nữa khi nó giơ từng chân lên theo lệnh của tôi để rửa.

Như một định mệnh buồn,  Soi Ly cũng bị bắt cóc như bố nó, còn Nhọ chết già và khá thọ.

Nhân ngày Lễ Tình nhân 14/2/2020

Ba Giai


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

MỘT SỰ THẬT VỀ FERDINAND CARULLI Ở VIỆT NAM

  Nhân ngày sinh của ông 20/2/1770 Với đại đa số những người Việt nam có chút ít hiểu biết về guitar, khi nghe ai đó nói “học guitar cổ điển" thì họ sẽ hỏi ngay: Học giáo trình Carulli à? Đối với họ Carulli (1770-1841) và guitar cũng như Honda và xe máy hay Sony và hàng điện tử vậy. Điều này cũng dễ hiểu nếu đi ngược dòng thời gian một chút. Vào khoảng giữa thế kỷ 20 khi cây guitar bắt đầu xuất hiện ở Việt nam cùng các nhạc cụ phương Tây và dòng tân nhạc, những người học guitar đầu tiên không có giáo trình nào khác ngoài hai cuốn của F. Carulli và M. Carcassi, Carulli có phần được ưa chộng hơn. Rồi họ tiếp tục truyền cho thế hệ sau và quy trình này vẫn tiếp diễn đến tận bây giờ. Hai cuốn giáo trình này đương nhiên hay vì nó tồn tại suốt từ thế kỷ 18 đến giờ không chỉ ở Việt nam. Cuốn giáo trình của F Carulli là cuốn giáo trình đầu tiên trong lịch sử guitar. Từ đó đến nay ngành sư phạm guitar đương nhiên đã thay đổi rất nhiều cùng tiến trình chung của kỹ thuật diễn tấu guitar và ...

LỊCH SỬ CỦA THỂ LOẠI GIAO HƯỞNG

 Tổng quan về giao hưởng Một giao hưởng là gì? Đó là một sáng tác cho khí nhạc có thời lượng dài và hầu hết được viết cho dàn nhạc. Với lịch sử kéo dài hơn 300 năm, ngày nay giao hưởng thường được cho là đỉnh cao của khí nhạc cổ điển. Các tên tuổi Beethoven, Brahms, Mozart, Mahler và Bruckner gần như đồng nghĩa với thể loại này và các tác phẩm họ viết cho giao hưởng không có điểm dừng. Thể loại giao hưởng đã đem đến cho các nhà soạn nhạc vĩ đại này một cấu trúc để sáng tác và vươn xa, và nó cho phép họ giải phóng sự sáng tạo của mình trên thế giới thông qua một số tác phẩm âm nhạc vĩ đại nhất đang hiện hữu. Nguồn gốc của giao hưởng có từ trước thời các nhà soạn nhạc này. Tuy nhiên, các nhà soạn nhạc giao hưởng đầu tiên có ảnh hưởng rất lớn đến các nhà soạn nhạc đã nêu trên. Giao hưởng đầu tiên Những giao hưởng đầu tiên ra đời vào những năm 1730 xung quanh Milan và vùng lân cận vùng Bologna. Trớ trêu thay, giao hưởng này có thể cho thấy phần lớn nguồn gốc của nó dành cho o...

NĂM NHẠC SƯ LÀM THAY ĐỔI DIỆN MẠO CỦA NHẠC CỔ ĐIỂN PHƯƠNG TÂY

Âm nhạc cổ điển phương Tây có một bề dày lịch sử với nhiều thời kỳ khác nhau. Mỗi thời kỳ đều có những nhạc sĩ lớn với đóng góp quan trọng. Họ là những nhà soạn nhạc, nghệ sĩ biểu diễn hay nhà lý luận. Các tác phẩm hay trình độ diễn tấu điêu luyện của họ đã làm thay đổi quan điểm âm nhạc của thính giả cũng như giới chuyên môn. Do đó, nên âm nhạc luôn được làm mới và phát triển không ngừng. Thính giả dễ dàng ghi nhớ tên tuổi những nhà soạn nhạc và nghệ sĩ nhưng ít ai để ý  những người thầy của họ.  Tạp chí âm nhạc BBC đã đề xuất năm người thầy nổi bật nhất lịch sử âm nhạc cổ điển phương Tây. Xin được giới thiệu năm bậc danh sư này cùng các học trò của họ. 1. Simon Sechter (1788-1867) sinh ra ở Friedberg (Frymburk), Bohemia, sau thành một phần của Đế chế Áo. Năm 1804 ông chuyển đến Vienna. Năm 1810, ông bắt đầu dạy piano và hát tại một học viện dành cho học sinh khiếm thị. Năm 1851 Sechter được bổ nhiệm làm giáo sư sáng tác tại Nhạc viện Vienna. S. Sechter có nhiều sinh viên thà...