Chuyển đến nội dung chính

DEBUT CỦA TÔI

 Với giới nhạc sĩ biểu diễn, debut(lần đầu tiên biểu diễn trước khán giả) là một sự kiện quan trọng hàng đầu trong cuộc đời họ và tôi cũng vậy. Debut của tôi diễn ra vào tối ngày này năm 1981.

Tôi bắt đầu học guitar cổ điển từ năm lớp 9. Thời đó máy photocopy chưa phổ biến nên ở mỗi buổi lên lớp, học sinh chủy yếu dùng thời gian cho việc chép bài mới. Tuy nhiên thời gian trả bài cũ của tôi luôn nhanh đến mức thầy Vũ Bảo Lâm vẫn nhắc lại mỗi khi có dịp ôn chuyện cũ: Nó toàn đánh thuộc lòng luôn. Thực tế sau khi nhận bài mới vào mỗi sáng Chủ nhật, chỉ đến thứ Ba thứ Tư tôi đã chơi thuộc lòng bất kể bài dài năm sáu trang và mong ngóng đến Chủ nhật sau để được lên lớp.

Năm 1981 tôi trúng tuyển vào Học viện Kỹ thuật quân sự. Trong 2 năm đầu, ngành chúng tôi học ở cơ sở 2 trong TP Hồ Chí Minh. Những ngày đầu trong quân ngũ khá vất vả với đám thanh niên mới lớn. Ăn uống kham khổ, mọi sinh hoạt đều tăm tắp theo thời gian nhất định, chăn màn gấp vuông vắn, tóc cắt 3 phân, móng tay luôn cắt trụi. Riêng tôi có phần khổ sở hơn vì khoản không còn móng tay để chơi đàn. Tôi phải cố làm quen với việc chơi guitar không móng hoặc móng rất ngắn. Sau này tôi mới biết kỹ thuật chơi đàn của tôi vững vàng phần nào do chơi móng rất ngắn. Nhưng rồi cơ hội cũng đến với tôi.

Đầu tháng 12 toàn đơn vị chuẩn bị tổ chức đêm văn nghệ để chào mừng ngày thành lập quân đội. Tôi đăng ký tiết mục độc tấu guitar. Trong buổi họp đại đội để lên chương trình luyện tập, tôi đề nghị ban chỉ huy đại đội cho phép tôi để móng tay của tay phải để tập đàn. Anh Định đại đội phó (RIP anh) nói: “ thống nhất cho Cường để móng của ngón trỏ nhé ! Tao đánh mãi rồi, còn lạ gì!“ Tôi giải thích là mình chơi độc tấu nên cần móng của cả 5 ngón tay phải. Mọi người cũng nói thêm cho tôi nên ban chỉ huy  cũng đồng ý cho tôi để móng tay.

Đến đêm diễn tôi khá hồi hộp vì lần đầu tiên chơi đàn trên sân khấu trước bao nhiêu người lạ. Trang âm của đơn vị quá bèo, đến micro còn không có chân. Tôi và bạn phụ trách âm thanh cứ loay hoay trên sân khấu để tìm cách đặt micro cho tôi. Rồi chúng tôi quyết định nhét luôn micro vào thân đàn. Micro rơi vào trong thân đàn kêu “oàng “  làm mọi người phì cười. Tôi chơi Bài ca Hy vọng(Văn Ký- Hải Thoại chuyển soạn),  Du kích sông Thao(Đỗ Nhuận Văn Vượng chuyển soạn)và Los Sitios De Saragoza(Võ Tá Hân chép) - một bản flamenco rất dễ gấy ấn tượng với các đoạn mô phỏng kèn trống hành quân. Nốt cuối cùng của Bài ca Hy vọng chưa kịp tắt đã rào rào tiếng vỗ tay và tôi ngây ngất với ngụm men sân khấu đầu tiên. Rồi tôi tiếp tục chơi hoàn hảo hai bản còn lại trong cơn say và khán giả như bùng nổ sau hợp âm của tiết mục cuối. Sau này tôi mới hiểu đó là một ví dụ cho câu “điếc không sợ súng”, chính vì lần đầu tiên nên tôi chưa biết sợ sân khấu. Ít năm sau, khi lần đầu lên sân khấu có tính chuyên nghiệp tôi mới biết run sợ và mồ hôi tay là gì. Thường tôi phải chấp nhận sự thực là tiết mục đầu tiên coi như bỏ đi, chỉ trông chờ vào phần còn lại. Dù sao tôi đã có màn debut thành công rực rỡ. Khó mà tả lại được cảm xúc không trọng lượng khi nhận được những tràng pháo tay nồng nhiệt.

Sau đêm diễn đó, tôi thành người nổi tiếng của cơ sở 2. Thiếu tá Quang Phó chỉ huy trưởng Cơ sở 2 tuyên bố: Tao sẽ liên hệ để cho mày ra Nhạc viện quốc gia học. Đó cũng là bài học đầu đời của tôi về lời hứa bốc đồng. Vào thư viện tôi nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ của các em thủ thư. Và tôi đã ớm nhận được một phần thưởng đáng để các bạn học ghen tỵ. Sau giờ chào cờ sáng thứ hai, chỉ huy đại đội kiểm tra tóc và móng tay,  Đại đội trưởng luôn nhấn mạnh: “ Các đồng chí đừng quên luôn cắt sạch móng tay, trừ đồng chí nghệ sĩ của chúng ta.“

Sau buổi debut tôi cũng đã tiến rất xa trên con đường âm nhạc. Hai mốc đáng nhớ là buổi độc diễn(recital) đầu tiên vào năm 1990 và trở thành giảng viên của Nhạc viện Hà Nội không lâu sau đó. Chỉ tiếc là về sau tay phải bị rối loạn trương lực cơ nên tôi phải từ giã sự nghiệp biểu diễn. Tuy nhiên tôi lại phát hiện ra bản thân viết văn được và vì vậy đã có một thú vui để lấp vào khoảng trống của việc tập đàn.

Trịnh Minh Cường

22/12/2024


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

MỘT SỰ THẬT VỀ FERDINAND CARULLI Ở VIỆT NAM

  Nhân ngày sinh của ông 20/2/1770 Với đại đa số những người Việt nam có chút ít hiểu biết về guitar, khi nghe ai đó nói “học guitar cổ điển" thì họ sẽ hỏi ngay: Học giáo trình Carulli à? Đối với họ Carulli (1770-1841) và guitar cũng như Honda và xe máy hay Sony và hàng điện tử vậy. Điều này cũng dễ hiểu nếu đi ngược dòng thời gian một chút. Vào khoảng giữa thế kỷ 20 khi cây guitar bắt đầu xuất hiện ở Việt nam cùng các nhạc cụ phương Tây và dòng tân nhạc, những người học guitar đầu tiên không có giáo trình nào khác ngoài hai cuốn của F. Carulli và M. Carcassi, Carulli có phần được ưa chộng hơn. Rồi họ tiếp tục truyền cho thế hệ sau và quy trình này vẫn tiếp diễn đến tận bây giờ. Hai cuốn giáo trình này đương nhiên hay vì nó tồn tại suốt từ thế kỷ 18 đến giờ không chỉ ở Việt nam. Cuốn giáo trình của F Carulli là cuốn giáo trình đầu tiên trong lịch sử guitar. Từ đó đến nay ngành sư phạm guitar đương nhiên đã thay đổi rất nhiều cùng tiến trình chung của kỹ thuật diễn tấu guitar và ...

NĂM NHẠC SƯ LÀM THAY ĐỔI DIỆN MẠO CỦA NHẠC CỔ ĐIỂN PHƯƠNG TÂY

Âm nhạc cổ điển phương Tây có một bề dày lịch sử với nhiều thời kỳ khác nhau. Mỗi thời kỳ đều có những nhạc sĩ lớn với đóng góp quan trọng. Họ là những nhà soạn nhạc, nghệ sĩ biểu diễn hay nhà lý luận. Các tác phẩm hay trình độ diễn tấu điêu luyện của họ đã làm thay đổi quan điểm âm nhạc của thính giả cũng như giới chuyên môn. Do đó, nên âm nhạc luôn được làm mới và phát triển không ngừng. Thính giả dễ dàng ghi nhớ tên tuổi những nhà soạn nhạc và nghệ sĩ nhưng ít ai để ý  những người thầy của họ.  Tạp chí âm nhạc BBC đã đề xuất năm người thầy nổi bật nhất lịch sử âm nhạc cổ điển phương Tây. Xin được giới thiệu năm bậc danh sư này cùng các học trò của họ. 1. Simon Sechter (1788-1867) sinh ra ở Friedberg (Frymburk), Bohemia, sau thành một phần của Đế chế Áo. Năm 1804 ông chuyển đến Vienna. Năm 1810, ông bắt đầu dạy piano và hát tại một học viện dành cho học sinh khiếm thị. Năm 1851 Sechter được bổ nhiệm làm giáo sư sáng tác tại Nhạc viện Vienna. S. Sechter có nhiều sinh viên thà...

BEETHOVEN, BẢN ANH HÙNG CA CỦA SỐ PHẬN

        Khác với không ít  người yêu Beethoven, bản nhạc đầu tiên của ông tôi được nghe không phải là Fur Elise hay Sonata Ánh Trăng mà là Minuet in G trong một bộ phim nào đó: https://youtu.be/wbwUBlYU9eQ?si=4ZzL1EB223VeQzoL    Tất nhiên khi xem phim chưa biết tên cũng như tác giả của bản nhạc. Mãi về sau khi được đi học guitar tình cờ nhận ra thầy mình đang tập bản này và khi đó   mới biết tác giả là Beethoven. Trước khi có cơ hội để thưởng thức âm nhạc của ông nhiều hơn Minuet in G tôi được đọc cuốn sách của A-lơ-svang viết về của đời và sự nghiệp của ông. Đó là khi tôi đang học cấp 2 và cuốn sách đó là một trong những cuốn sách hay nhất tôi từng đọc. Cuốn sách có trích dẫn một số dòng nhạc để minh họa cho các tác phẩm được đề cập. Sau khi học guitar một thời gian tôi tự chơi được các trích dẫn đó và thấy câu chuyện sinh động hẳn lên. Đồng thời tôi cũng ước giá mà được nghe chính những bản nhạc này thì còn tuyệt vời hơn nhiều. Cách đây ít năm...