Chuyển đến nội dung chính

NGÀY QUỐC TẾ HIẾN CAM VÀ NHỮNG THẦY CÔ CỦA TÔI

 

Nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam nhớ về những thầy cô giáo thời phổ thông để tỏ lòng biết ơn.

Hôm nay là ngày Quốc tế Hiến chương các Nhà giáo nhưng bị dân gian gọi vui như thế do thực tế thời xưa. Gần đây ngày quốc tế mới chuyển thành của riêng Việt nam. Mùa này cam là thứ quả rẻ nhất Hà Nội, trên trời dưới cam, những quả cam óng ả làm ứa nước dãi của bọn trẻ thiếu ăn ngon. Ngon khi đó cũng chả cao xa gì, chỉ là thứ có đường thôi. Nói hiến chương thành hiến cam để tếu với nhau thôi chứ tình cảm của trò dành cho thầy khi đó hoàn toàn tinh khiết, chắc chắn hơn bây giờ. Đúng ngày thì rủ nhau đi chứ không có kiểu đi trước cho đỡ đông hoặc vì đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn như sau này. Đứa nào đứa nấy mang theo một túi cam chứ chưa biết chung nhau mua như bây giờ. Không phải tất cả đều mang cam mà còn những đồ mỹ nghệ như cây dừa bằng phim nhiều màu sắc sặc sỡ ... Thời đó ngày này cũng khá lạnh chứ không nóng như mùa hè, có năm còn mưa phùn gió bấc rét tê tái. Rét xuýt xoa nhưng nhìn bọn con gái mặc áo rét quấn khăn len kín lại xinh hơn bình thường. Đứa nào con nhà khá giả dường như sẽ  rõ sự khác biệt hơn khi mặc quần áo rét. Dễ hiểu thôi, may quần áo rét tốn vải và công hơn quàn áo hè chứ. Lũ trẻ í ới gọi nhau ở các ngã tư thật là vui. Một năm còn dịp nào tụ tập cùng nhau đến nhà các thầy cô đâu, chỉ thêm mỗi dịp Tết nhưng theo nhóm nhỏ chứ không có thể thức cả lớp. Mà Tết lại sắp đến rồi đây.

Hai người thầy đầu tiên đặc biệt quan trọng là bố và mẹ. Mẹ cho những bài học đầu tiên về khái niệm trách nhiệm với gia đình, sau đó là cách cư xử của “con nhà có giáo dục”. Bố giúp giải quyết những bài học ở lớp và những kỹ năng khác như rút quai dép cao su, xỏ dây giày … Và hai người thầy này vẫn theo sát thằng trò ngốc đến khi nó lên chức ông.

Cấp 1 tôi học ở trường Hòan Kiếm số 2 phố Nhà Thờ. Mới đây tôi mới biết trường mang số 2, cách đánh số thật khó hiểu vì trường ở đầu phố cạnh Nhà Thờ Lớn, nhưng số 3 là chùa Bà Đá ở gần đầu bên kia của phố. Lớp 1 và 2 học cô Nguyên, có lẽ cô già nhất trường. Cô hiền ơi là hiền nhưng cả lớp cứ ngoan răm rắp. Tôi vẫn nhớ chất giọng hơi khàn của cô, giờ nhớ lại mới hiểu vì cô đã già. Kỷ niệm đáng nhớ nhất là lớp 2 cả lớp được là Cháu ngoan Bác Hồ và được đi xem phim ở rạp Kim Đồng. Kỷ niệm nữa là bạn Bùi Hải Yến cùng lớp là cháu cô. Vẫn nhớ được họ tên vì khi đó rất mê Yến vì Yến xinh và học giỏi. Đầu óc trẻ thơ nghĩ rằng Yến học giỏi vì là cháu cô. Khi lên lớp 3 Dung em họ tôi học cùng lớp nên thỉnh thoảng tôi vào chùa Bà Đá nhặt vài bông ngọc lan mang đến lớp cho em mình. Yến cứ trêu: ngày nào cũng mang hoa đi tặng em. Tôi vừa xấu hổ vừa thầm nói: tớ muốn mang tặng cậu cơ. Một dịp 20/11 đến thăm cô ở phố Dã Tượng thấy Yến gọi cô là bá, mang máng nhớ được gia đình cô ở Thái Nguyên. Lên lớp 3 lớp có giáo viên chủ nhiệm mới  rồi một hôm nghe tin cô mất. Chắc cô ốm nặng lắm vì khi lên lớp cô hay ho sù sụ. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi đi viếng đám tang, một kỷ niệm thật buồn. Cô chủ nhiệm mới là cô Cầm ở Nguyễn Gia Thiều. Một ngày 20/11 tôi cùng cả lớp đến thăm cô thì thấy choáng vì nhà cô to và đẹp quá. Bố tôi nói rằng chồng cô là thầy Lương dạy cấp 3 là con cụ Trịnh Văn Bô là người góp nhiều nhất trong Tuần lễ Vàng và ông giảng giải cho tôi về sự kiện này. Về sau khi trưởng thành tôi có thời gian làm cùng với Minh con thứ 2 của cô. Tôi rất sợ cô Cầm vì mỗi khi đứng gần bàn tôi vì cô hay lẩm bẩm: thằng anh học thông minh thế mà thằng em chậm quá. Anh cả và em út tôi cũng học cô.

Lên cấp 2 đúng ra theo tuyến vẫn học Hoàn Kiếm nhưng bố xin cho tôi sang Tô Hiệu để được học tiếng Pháp với cô Hợp là sinh viên cũ của bố. Khi đó việc dạy ngoại ngữ mới bắt đầu thí điểm tại một số trường cấp 2. Giáo viên chủ nhiệm lớp 5 là cô Mai Hương nhà ở Hàng Chĩnh, lớp 6 là cô Diệp không nhớ ở đâu và lớp 7 là thầy Quế ở Cầu Gỗ. Lớp 6 cùng lớp có thằng Hải bọn lớp gọi là “mẩu tỉ mẩu tắc” vì cặp mắt ti hí của nó. Mắt tôi cũng ti hí còn hơn nó nhưng không đứa nào quan tâm mà chỉ quan tâm đến Hải vì nó nhỏ con nhưng lì lợm chẳng sợ bố con thằng nào. Sau nó thành nhạc sĩ Trương Quý Hải nổi tiếng về những bài ca về Hà Nội.

Hòan Kiếm và Tô Hiệu ở hai đầu phố Nhà Chung, lên cấp 3 lại phải đi học xa thêm chút nữa đến phố Lý Thường Kiệt để học trường Việt Đức. Không những cả bốn anh em đều học ở đây, khác chút là đứa Việt Đức sáng đứa Lý Thường Kiệt chiều, bố chúng tôi cũng học ở đây khi còn là trường dòng Puginier. Lớp 8 và 9 thầy Thắng “hạ” chủ nhiệm, lên lớp 10 là cô Cư. Chúng tôi gọi thầy Thắng “hạ” dạy toán,  để  phân biệt với thầy Thắng “thượng” dạy văn. Lý do gọi là hạ và thượng là một bí mật của riêng chúng tôi không thể tiết lộ. Môn Địa do cô Vinh dạy và cô là giáo viên lớn tuổi nhất của khóa tôi. Chắc vì có tuổi nên cô cũng khó tính nhất. Cô luôn ở đầu tiết học bằng câu: Anh Vinh ạ,(lớp trưởng) rồi cô bắt đầu kể tội đứa nào đó. Ví dụ một hôm cô bảo: anh Vinh ạ, hôm nay mà có súng thật thì  anh Phong đã bắn chết tôi rồi. Hóa ra thằng Phong bố láo ấy khi thấy cô từ sân vào nhà học đường đã chĩa khẩu súng nhựa về phía cô: “pằng pằng pằng…” để trêu cô. Môt cô giáo khác chúng tôi rất quý, đặc biệt là đám con trai, là cô Trinh dạy Sử. Nhà cô ở Lý Nam Đế và chồng cô tên là Hào, một sĩ quan quân đội. Cô rất duyên dáng và xinh đã đành, Thùy Dương con gái cô học lớp D cũng rất xinh nữa.

Nay chúng tôi đã trên dưới 60 cả nên các thầy cô giáo xưa hầu như không còn. Trộm vía! Cô Cư chủ nhiệm lớp 10 vẫn còn khỏe và chúng tôi vẫn đến thăm cô vào dịp này mỗi năm. Cô cũng chưa nhiều tuổi lắm vì khi dạy chúng tôi cô là giáo viên trẻ nhất. Ảnh kèm theo là ở nhà cô Cư năm ngoái 2023. Măm nay cô bận nên chúng tôi không gặp được cô.

20/11/2024

Trịnh Minh Cường

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

MỘT SỰ THẬT VỀ FERDINAND CARULLI Ở VIỆT NAM

  Nhân ngày sinh của ông 20/2/1770 Với đại đa số những người Việt nam có chút ít hiểu biết về guitar, khi nghe ai đó nói “học guitar cổ điển" thì họ sẽ hỏi ngay: Học giáo trình Carulli à? Đối với họ Carulli (1770-1841) và guitar cũng như Honda và xe máy hay Sony và hàng điện tử vậy. Điều này cũng dễ hiểu nếu đi ngược dòng thời gian một chút. Vào khoảng giữa thế kỷ 20 khi cây guitar bắt đầu xuất hiện ở Việt nam cùng các nhạc cụ phương Tây và dòng tân nhạc, những người học guitar đầu tiên không có giáo trình nào khác ngoài hai cuốn của F. Carulli và M. Carcassi, Carulli có phần được ưa chộng hơn. Rồi họ tiếp tục truyền cho thế hệ sau và quy trình này vẫn tiếp diễn đến tận bây giờ. Hai cuốn giáo trình này đương nhiên hay vì nó tồn tại suốt từ thế kỷ 18 đến giờ không chỉ ở Việt nam. Cuốn giáo trình của F Carulli là cuốn giáo trình đầu tiên trong lịch sử guitar. Từ đó đến nay ngành sư phạm guitar đương nhiên đã thay đổi rất nhiều cùng tiến trình chung của kỹ thuật diễn tấu guitar và ...

NĂM NHẠC SƯ LÀM THAY ĐỔI DIỆN MẠO CỦA NHẠC CỔ ĐIỂN PHƯƠNG TÂY

Âm nhạc cổ điển phương Tây có một bề dày lịch sử với nhiều thời kỳ khác nhau. Mỗi thời kỳ đều có những nhạc sĩ lớn với đóng góp quan trọng. Họ là những nhà soạn nhạc, nghệ sĩ biểu diễn hay nhà lý luận. Các tác phẩm hay trình độ diễn tấu điêu luyện của họ đã làm thay đổi quan điểm âm nhạc của thính giả cũng như giới chuyên môn. Do đó, nên âm nhạc luôn được làm mới và phát triển không ngừng. Thính giả dễ dàng ghi nhớ tên tuổi những nhà soạn nhạc và nghệ sĩ nhưng ít ai để ý  những người thầy của họ.  Tạp chí âm nhạc BBC đã đề xuất năm người thầy nổi bật nhất lịch sử âm nhạc cổ điển phương Tây. Xin được giới thiệu năm bậc danh sư này cùng các học trò của họ. 1. Simon Sechter (1788-1867) sinh ra ở Friedberg (Frymburk), Bohemia, sau thành một phần của Đế chế Áo. Năm 1804 ông chuyển đến Vienna. Năm 1810, ông bắt đầu dạy piano và hát tại một học viện dành cho học sinh khiếm thị. Năm 1851 Sechter được bổ nhiệm làm giáo sư sáng tác tại Nhạc viện Vienna. S. Sechter có nhiều sinh viên thà...

BEETHOVEN, BẢN ANH HÙNG CA CỦA SỐ PHẬN

        Khác với không ít  người yêu Beethoven, bản nhạc đầu tiên của ông tôi được nghe không phải là Fur Elise hay Sonata Ánh Trăng mà là Minuet in G trong một bộ phim nào đó: https://youtu.be/wbwUBlYU9eQ?si=4ZzL1EB223VeQzoL    Tất nhiên khi xem phim chưa biết tên cũng như tác giả của bản nhạc. Mãi về sau khi được đi học guitar tình cờ nhận ra thầy mình đang tập bản này và khi đó   mới biết tác giả là Beethoven. Trước khi có cơ hội để thưởng thức âm nhạc của ông nhiều hơn Minuet in G tôi được đọc cuốn sách của A-lơ-svang viết về của đời và sự nghiệp của ông. Đó là khi tôi đang học cấp 2 và cuốn sách đó là một trong những cuốn sách hay nhất tôi từng đọc. Cuốn sách có trích dẫn một số dòng nhạc để minh họa cho các tác phẩm được đề cập. Sau khi học guitar một thời gian tôi tự chơi được các trích dẫn đó và thấy câu chuyện sinh động hẳn lên. Đồng thời tôi cũng ước giá mà được nghe chính những bản nhạc này thì còn tuyệt vời hơn nhiều. Cách đây ít năm...