Chuyển đến nội dung chính

TRÒ ĐÙA ÂM NHẠC CỦA MOZART, MỘT CHUYỆN TIẾU LÂM BẰNG ÂM NHẠC

 

Mozart không sáng tác nhiều trong những mùa xuân năm 1787 vì đang tập trung cho vở Don Giovanni. Tuy nhiên trong tháng 5, anh vẫn cố hoàn thành hai bản ngũ tấu đàn dây tuyệt vời: Đô trưởng (K. 515) và  Sol thứ (K. 516).  Đã có một khoảng thời gian bị gián đoạn sau ngày 29  khi anh đã hoàn thành Piano Sonata Đô trưởng cho Bốn tay (K. 521). Rất dể hiểu vì ông Leopold sau thời gian dài đau ốm đã qua đời vào ngày 28 ở Salzburg và ngay sau đó Mozart đang ở Vienna hẳn đã nhận được tin buồn này. Thêm vào đó, ngày 4 tháng 6, người bạn đồng hành yêu quý suốt ba năm - chú sáo đá cưng, có tiếng hót được ông chủ phỏng theo thành chủ đề chương rondo trong Piano concerto Sol trưởng (K. 453), cũng chết. Trong hôm đó Mozart đã viết một bài thơ rất xúc động để tưởng nhớ nó, có lẽ cũng gián tiếp bày tỏ nỗi đau buồn của mình trước việc bố mất.

 Mười ngày sau, Wolfgang đã hoàn thành Ein musikalischer Spass (A Musical Joke - Một trò đùa âm nhạc) K. 522, và người ta có thể nghĩ về tác phẩm này như một sự khẳng định lại gần như nguyên thủy về cuộc sống và sự vui tươi. Có vẻ như không có bất kỳ đơn đặt viết nào cho tác phẩm nhại châm chọc cay độc này về một sáng tác bất tài. Sự chế giễu tinh tế đặc trưng của Serenade cho kèn cor săn giờ đây trở thành sự châm biếm trơ tráo rành rành.

 Tác phẩm này không thể phân loại được, Mozart không viết bất kỳ tác phẩm nào khác cùng kiểu. Galimathias musicum (K. 32), được viết khi mới lên 10 tuổi, có thể coi là gần nhất. Nhưng sự vui nhộn trẻ con có chút quá khích đó diễn ra trong 18 chương và sử dụng một dàn nhạc đa dạng hơn. Trò đùa Âm nhạc có bốn chương và được viết cho một nhóm lục tấu 2 violin, viola, doublebass và 2 kèn cor. Cách phối khí này có vẻ xếp tác phẩm vào thể loại divertimento-serenade, mặc dù thể loại và thứ tự của bốn chương gợi đến một bản giao hưởng. Đây là những suy đoán, điều chắc chắn không phải bàn cãi là ý định nhại lại.

Ngay từ đầu chương Allegro đã cho thấy thính giả được giải trí với sự thiếu sáng tạo khác thường đến mức nào. Các giai điệu và hòa âm là loại đơn giản nhất. Có đủ các kiểu lỗi: các câu không cân đối, các âm dẫn sai, quãng năm song song lộ liễu, phần đệm quanh co vô định mà không có giai điệu nào hỗ trợ, chuyển giọng vô cùng vụng về. Thỉnh thoảng, bè violin hai và viola cố gắng giành quyền kiểm soát, nhưng nỗ lực của họ nhanh chóng chuốc lấy thất bại thảm hại. Trong phần tái hiện, các tiết nhạc hoàn toàn bị lẫn lộn rồi mọi người cảm thấy nhẹ nhõm khi cùng nhau hoàn thành tác phẩm.

 Chương minuet, sau nửa đầu không thoái mái đã trở nên hoàn toàn hỗn loạn trong nửa sau, khi các cây kèn cor thấy bản thân bị mất trật tự một cách vô vọng. Các cây violin chạy gam, nhảy cóc và tập các etude kỹ thuật khác trong phần Trio quá dài. Người ta hy vọng sẽ được tha thứ cho phần minuet lặp lại thi ôi thôi, chỉ có nỗi thất vọng.

Các cây kèn cor im lặng một cách hiền lành trong chương adagio cantabile. Về cơ bản ở giọng Đô trưởng, tuy nhiên ngay lập tức nó lại làm chúng ta khó chịu với sự xuất hiện của một nốt Fa thăng, một nốt thuộc giọng Sol trưởng. Những cây violin, vừa mới tập luyện xong trong chương minuet, giờ đã sẵn sàng cho màn nhào lộn kỹ thuật mà chúng phải thể hiện. Tiếp theo là một mớ hỗn độn những điều vô nghĩa, của những dấu chấm câu lớn đột ngột và không mong muốn. Bè violin chủ đạo hoàn toàn lạc đường trong một đoạn cadenza điên rồ; tuyệt vọng và anh ta kêu cứu bằng một nốt láy rền dài, các đồng nghiệp của anh đến cứu hộ và lặc lè đưa chương đến điểm kết hoàn toàn xứng đáng của nó.

Chương presto là một kiểu rondo, với chủ đề vênh váo phát bực mình của nó xuất hiện lại bất cứ khi nào. Một đoạn fugato nhanh chóng tan biến sau bốn ô nhịp và tiếp theo là một đoạn chuyển điệu dường như vô tận. Những ý tưởng xuất sắc tượng tự vẫn tiếp tục. Kèn cor tham gia vào một số nốt láy rền nguy hiểm. Những hành động táo bạo được cân nhắc về mặt đối âm được thực hiện ở phần Coda, và bản serenade kỳ quặc này dừng lại sau một cú đâm hỗn tạp và chối tai của năm giọng khác nhau.

Sáng tác kỳ lạ này ban đầu được xuất bản bởi J. André tại thị trấn Offenbach vào khoảng năm 1801. Ấn bản đầu tiên có một hình vẽ minh họa vui nhộn cho thấy sáu nhạc công trông quê mùa ngồi quanh một chiếc bàn đang vật lộn một cách can trường để chơi nhạc. Nhưng, như học giả người Pháp Georges de Saint-Foix đã chỉ ra, Trò đùa Âm nhạc không phải là một trò đùa về những nghệ sĩ chơi nhạc cụ kém cỏi mà là về "sự ngu ngốc đến mức mù quáng của nhà soạn nhạc khao khát viết ra thứ gì đó giống một bản giao hưởng, dù chỉ mờ nhạt." Saint-Foix cũng nghi ngờ rằng Mozart có ý ám chỉ một nhà soạn nhạc có thật; tuy nhiên, danh tính của người này từ lâu đã bị lịch sử lãng quên. Một chú thích thú vị cho đài buồn cười này về sự bất tài là thực tế rằng một nhà soạn nhạc vô cùng tài năng đã từng sở hữu và trân trọng bản thảo của Trò đùa Âm nhạc. Ông là Franz Schubert. 

Andrew Reaburn/Time-Life records 

https://youtu.be/hU-HwW3R2pU?si=ROpNH5B7SfZdLcZ2 


26/8/2024

Trịnh Minh Cường dịch

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

MỘT SỰ THẬT VỀ FERDINAND CARULLI Ở VIỆT NAM

  Nhân ngày sinh của ông 20/2/1770 Với đại đa số những người Việt nam có chút ít hiểu biết về guitar, khi nghe ai đó nói “học guitar cổ điển" thì họ sẽ hỏi ngay: Học giáo trình Carulli à? Đối với họ Carulli (1770-1841) và guitar cũng như Honda và xe máy hay Sony và hàng điện tử vậy. Điều này cũng dễ hiểu nếu đi ngược dòng thời gian một chút. Vào khoảng giữa thế kỷ 20 khi cây guitar bắt đầu xuất hiện ở Việt nam cùng các nhạc cụ phương Tây và dòng tân nhạc, những người học guitar đầu tiên không có giáo trình nào khác ngoài hai cuốn của F. Carulli và M. Carcassi, Carulli có phần được ưa chộng hơn. Rồi họ tiếp tục truyền cho thế hệ sau và quy trình này vẫn tiếp diễn đến tận bây giờ. Hai cuốn giáo trình này đương nhiên hay vì nó tồn tại suốt từ thế kỷ 18 đến giờ không chỉ ở Việt nam. Cuốn giáo trình của F Carulli là cuốn giáo trình đầu tiên trong lịch sử guitar. Từ đó đến nay ngành sư phạm guitar đương nhiên đã thay đổi rất nhiều cùng tiến trình chung của kỹ thuật diễn tấu guitar và ...

NĂM NHẠC SƯ LÀM THAY ĐỔI DIỆN MẠO CỦA NHẠC CỔ ĐIỂN PHƯƠNG TÂY

Âm nhạc cổ điển phương Tây có một bề dày lịch sử với nhiều thời kỳ khác nhau. Mỗi thời kỳ đều có những nhạc sĩ lớn với đóng góp quan trọng. Họ là những nhà soạn nhạc, nghệ sĩ biểu diễn hay nhà lý luận. Các tác phẩm hay trình độ diễn tấu điêu luyện của họ đã làm thay đổi quan điểm âm nhạc của thính giả cũng như giới chuyên môn. Do đó, nên âm nhạc luôn được làm mới và phát triển không ngừng. Thính giả dễ dàng ghi nhớ tên tuổi những nhà soạn nhạc và nghệ sĩ nhưng ít ai để ý  những người thầy của họ.  Tạp chí âm nhạc BBC đã đề xuất năm người thầy nổi bật nhất lịch sử âm nhạc cổ điển phương Tây. Xin được giới thiệu năm bậc danh sư này cùng các học trò của họ. 1. Simon Sechter (1788-1867) sinh ra ở Friedberg (Frymburk), Bohemia, sau thành một phần của Đế chế Áo. Năm 1804 ông chuyển đến Vienna. Năm 1810, ông bắt đầu dạy piano và hát tại một học viện dành cho học sinh khiếm thị. Năm 1851 Sechter được bổ nhiệm làm giáo sư sáng tác tại Nhạc viện Vienna. S. Sechter có nhiều sinh viên thà...

BEETHOVEN, BẢN ANH HÙNG CA CỦA SỐ PHẬN

        Khác với không ít  người yêu Beethoven, bản nhạc đầu tiên của ông tôi được nghe không phải là Fur Elise hay Sonata Ánh Trăng mà là Minuet in G trong một bộ phim nào đó: https://youtu.be/wbwUBlYU9eQ?si=4ZzL1EB223VeQzoL    Tất nhiên khi xem phim chưa biết tên cũng như tác giả của bản nhạc. Mãi về sau khi được đi học guitar tình cờ nhận ra thầy mình đang tập bản này và khi đó   mới biết tác giả là Beethoven. Trước khi có cơ hội để thưởng thức âm nhạc của ông nhiều hơn Minuet in G tôi được đọc cuốn sách của A-lơ-svang viết về của đời và sự nghiệp của ông. Đó là khi tôi đang học cấp 2 và cuốn sách đó là một trong những cuốn sách hay nhất tôi từng đọc. Cuốn sách có trích dẫn một số dòng nhạc để minh họa cho các tác phẩm được đề cập. Sau khi học guitar một thời gian tôi tự chơi được các trích dẫn đó và thấy câu chuyện sinh động hẳn lên. Đồng thời tôi cũng ước giá mà được nghe chính những bản nhạc này thì còn tuyệt vời hơn nhiều. Cách đây ít năm...