Chuyển đến nội dung chính

THƯỞNG THỨC ÂM NHẠC VỚI TINH THẦN MỞ

 Bản chất của âm nhạc cũng như đa số các nghệ thuật khác là sự chia sẻ cảm xúc cá nhân nghệ sĩ để tìm kiếm sự đồng cảm. Với nhà soạn nhạc họ muốn thính giả thích cách phát triển các giai điệu của mình; các nghệ sĩ ca sĩ(nhạc sĩ biểu diễn) chia sẻ cảm nhận của họ về sáng tác của nhà soạn nhạc qua cách diễn tấu và diễn xướng; các nhà phê bình(nhạc sĩ lý luận) chia sẻ cảm nhận của họ về cả tác giả và người trình bày từ cả góc độ của thính giả cũng như trên tư cách đồng nghiệp. Các sự chia sẻ của các nhạc sĩ luôn trên tinh thần mở nhưng nghiêm túc và không phải để mua vui vài trống canh. Họ sẵn sàng phá cách, phá vỡ mọi khuôn phép do cách tiền bối danh tiếng đã xác lập bằng nhưng kinh điển và chấp nhận mọi búa rìu từ các nhà phê bình và thính giả để chia sẻ những yếu tố mới, thủ pháp hoặc ngôn ngữ mới.

Các kiệt tác âm nhạc thường được ví như các viên ngọc. Các viên ngọc đẹp thường không được phép có tì vết, nhưng viên ngọc âm nhạc lại khác do đặc trưng của âm nhạc là nghệ thuật sáng tạo kép của nhà soạn nhạc và nghệ sĩ thể hiện. Từ viên ngọc là sáng tác của nhà soạn nhạc, các nghệ sĩ tiếp tục gia công nó thành các viên ngọc không hoàn toàn giống nhau, thậm chí ngược nhau. Vậy đâu là ngọc không tì vết và ngọc có vết? Nên có thể coi vết của ngọc trong âm nhạc là một đặc trưng. Một sáng tác chưa hoàn thành như Nghệ thuật Fugue của J S Bach,  Giao hưởng số 7 của F Schubert hay Giao hưởng số 9 của A Bruckner có thể coi là nhưng viên ngọc có tì vết, tì vết không nhỏ. Nhưng chúng vẫn yêu thích say mê những viên ngọc có tì vết đó. Đơn giản vì khi thưởng thức các viên ngọc đó chúng ta không nhận ra tì vết nào cả dù có chút hụt hẫng. Khi tàu bay cất cánh một số hành khách cũng bị hụt hẫng một ít, khi bay nhiều họ sẽ quen không cảm giác hụt hẫng đó mặc dù nguyên nhân gây ra nó vẫn tồn tại.

Nếu đã chấp nhận sự dang dở của một số kiệt tác không có lý gì không chấp nhận các lỗi ở khâu biểu diễn. Đôi khi chỉ là một chút tạp âm trong cả tác phẩm nhưng với người khắt khe đó là điều không thể chấp nhận. Nhưng nếu chúng ta cảm nhận khát vọng của nghệ sĩ khi trình bày tác phẩm thì có thể các tì vết đó biến mất dần sau mỗi lần nghe lại. Một bản nhạc tuyệt vời tất nhiên thường khiến ta nghe đi nghe lại vô số lần. Có một buổi hòa nhạc mà tôi khó quên của một nghệ sĩ violin từ Pháp biểu diễn ở L’espace. Trong khi ông biểu diễn tôi bỗng hơi thót tim nghe thấy một âm kêu “xoẹt” kèm theo tiếng đàn, âm thanh chói tai rõ ràng ngoài ý muốn. Tôi đoán chắc do di chuyển đường dài nên ông còn mệt và ông cũng khá già. Mãi về sau khi tôi có đĩa Violin concerto E minor BWV 1042 của J S Bach do danh cầm I Stern chơi tôi lại nghe thấy ít nhất một lần tạp âm đó xuất hiện. Mời kiểm chứng chuyện này ở chương 1 của tác phẩm ở 4’15:

https://open.spotify.com/album/4fmlM2Ajs0LPPpX34gP9Hn?si=AoMUR83lQxSTtXTNal_BIQ

Tất nhiên không thể kết luận kỹ thuật của I Stern chưa đảm bảo, đó chỉ có thể là một tai nạn đặc trưng của violin. Cũng như khi thưởng thức guitar cổ điển chúng ta phải hứng chịu một số tạp âm kiểu “cót két cọt kẹt”do ma sát của đầu ngón tay khi trượt trên dây đàn.

Khi đi mua đĩa tôi luôn ưu tiên chọn theo chương trình là những kiệt tác tôi chưa có. Với tôi một album đã phát hành đã đáng nghe rồi. Tôi tin tưởng các nhà sản xuất và đồng nghiệp của mình chỉ chấp nhận phát hành một album sau khi họ đã làm hết sức mình. Tôi thấy có người thích ở nhà nghe đĩa là các nghệ sĩ nổi tiếng hơn là đến phòng hòa nhạc nghe các nghệ sĩ nội. Thứ nhất, đĩa để nghe đi nghe lại bất cứ lúc nào mình muốn. Còn hòa nhạc là một sự kiện không lặp lại và là một phần không thể thiếu trong đời sống âm nhạc của một nơi. Nếu bạn là người yêu nhạc hãy thể hiện sự ủng hộ đối với sự phát triển của đời sống âm nhạc của quê hương mình, hoặc nơi mình đang sinh sống vì chính mình là một phần của nó. Nếu bản ủng hộ nó thì bạn là một phần quan trọng của nó.

Gần đây nghệ sĩ piano trẻ Nguyễn Đức Anh đã thực hiện một dự án khủng: Hành trình của sự sáng tạo vô tận với toàn bộ 32 piano sonata của L Van Beethoven. Hành trình này anh chia thành khoảng 9 concert và buổi cuối cùng sẽ diễn ra ở Hà Nội vào đêm 25/8/2024 tới đây. Anh chơi thực sự chưa hoàn hảo theo nghĩa sạch bong không có lỗi, tức là vẫn có tì vết, thậm chí với người khó tính có lẽ họ không chấp nhận. Nhưng nếu nhìn nhận dự án này thể hiện sự dũng cảm muốn chia sẻ khát vọng nghệ thuật của anh thì thính giả trong đó có tôi sẽ ủng hộ anh hết mình.

Để thưởng thức âm nhạc ngoài phòng hoà nhạc chúng ta có rất nhiều lựa chọn. Thiết bị phát có tai nghe cùng điện thoại hay máy tính, hoặc cầu kỳ hơn là dàn máy. Nguồn phát có đĩa CD, đĩa vinyl hay file với chất lượng cao thấp rất khác nhau. Rồi chúng ta lại lựa chọn giữa công nghệ  kỹ thuật số - digital hay tương tự - analog. Công nghệ của thiết bị lưu trữ đã chia rẽ giới yêu nhạc thành hai phe digital và analog với những tranh cãi không có hồi kết. Tôi luôn bỏ phiếu cho analog bởi lẽ mục tiêu của việc tái tạo âm thanh là độ trung thực, tức là càng giống ở phòng hòa nhạc càng tốt. Mà theo trải nghiệm cá nhân tôi thì analog hay hơn vì giống thật hơn. Những người chê analog nhiều tạp âm: đĩa vinyl thì lạo xạo, băng từ(cassette hay cối) thì ù nền. Những người cổ vũ cho analog nói rằng họ không nghe thấy nhưng tiếng đó mà chỉ thấy âm nhạc hay hơn, du dương hơn thôi. Quá lắm như nghe ở phòng hòa nhạc khi trời đang mưa thôi mà.

Những tì vết luôn hiện hữu. Nhưng nếu bạn tập trung lắng nghe âm nhạc thì chúng sẽ biến mất.

18/8/2024

Trịnh Minh Cường

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

MỘT SỰ THẬT VỀ FERDINAND CARULLI Ở VIỆT NAM

  Nhân ngày sinh của ông 20/2/1770 Với đại đa số những người Việt nam có chút ít hiểu biết về guitar, khi nghe ai đó nói “học guitar cổ điển" thì họ sẽ hỏi ngay: Học giáo trình Carulli à? Đối với họ Carulli (1770-1841) và guitar cũng như Honda và xe máy hay Sony và hàng điện tử vậy. Điều này cũng dễ hiểu nếu đi ngược dòng thời gian một chút. Vào khoảng giữa thế kỷ 20 khi cây guitar bắt đầu xuất hiện ở Việt nam cùng các nhạc cụ phương Tây và dòng tân nhạc, những người học guitar đầu tiên không có giáo trình nào khác ngoài hai cuốn của F. Carulli và M. Carcassi, Carulli có phần được ưa chộng hơn. Rồi họ tiếp tục truyền cho thế hệ sau và quy trình này vẫn tiếp diễn đến tận bây giờ. Hai cuốn giáo trình này đương nhiên hay vì nó tồn tại suốt từ thế kỷ 18 đến giờ không chỉ ở Việt nam. Cuốn giáo trình của F Carulli là cuốn giáo trình đầu tiên trong lịch sử guitar. Từ đó đến nay ngành sư phạm guitar đương nhiên đã thay đổi rất nhiều cùng tiến trình chung của kỹ thuật diễn tấu guitar và ...

NĂM NHẠC SƯ LÀM THAY ĐỔI DIỆN MẠO CỦA NHẠC CỔ ĐIỂN PHƯƠNG TÂY

Âm nhạc cổ điển phương Tây có một bề dày lịch sử với nhiều thời kỳ khác nhau. Mỗi thời kỳ đều có những nhạc sĩ lớn với đóng góp quan trọng. Họ là những nhà soạn nhạc, nghệ sĩ biểu diễn hay nhà lý luận. Các tác phẩm hay trình độ diễn tấu điêu luyện của họ đã làm thay đổi quan điểm âm nhạc của thính giả cũng như giới chuyên môn. Do đó, nên âm nhạc luôn được làm mới và phát triển không ngừng. Thính giả dễ dàng ghi nhớ tên tuổi những nhà soạn nhạc và nghệ sĩ nhưng ít ai để ý  những người thầy của họ.  Tạp chí âm nhạc BBC đã đề xuất năm người thầy nổi bật nhất lịch sử âm nhạc cổ điển phương Tây. Xin được giới thiệu năm bậc danh sư này cùng các học trò của họ. 1. Simon Sechter (1788-1867) sinh ra ở Friedberg (Frymburk), Bohemia, sau thành một phần của Đế chế Áo. Năm 1804 ông chuyển đến Vienna. Năm 1810, ông bắt đầu dạy piano và hát tại một học viện dành cho học sinh khiếm thị. Năm 1851 Sechter được bổ nhiệm làm giáo sư sáng tác tại Nhạc viện Vienna. S. Sechter có nhiều sinh viên thà...

BEETHOVEN, BẢN ANH HÙNG CA CỦA SỐ PHẬN

        Khác với không ít  người yêu Beethoven, bản nhạc đầu tiên của ông tôi được nghe không phải là Fur Elise hay Sonata Ánh Trăng mà là Minuet in G trong một bộ phim nào đó: https://youtu.be/wbwUBlYU9eQ?si=4ZzL1EB223VeQzoL    Tất nhiên khi xem phim chưa biết tên cũng như tác giả của bản nhạc. Mãi về sau khi được đi học guitar tình cờ nhận ra thầy mình đang tập bản này và khi đó   mới biết tác giả là Beethoven. Trước khi có cơ hội để thưởng thức âm nhạc của ông nhiều hơn Minuet in G tôi được đọc cuốn sách của A-lơ-svang viết về của đời và sự nghiệp của ông. Đó là khi tôi đang học cấp 2 và cuốn sách đó là một trong những cuốn sách hay nhất tôi từng đọc. Cuốn sách có trích dẫn một số dòng nhạc để minh họa cho các tác phẩm được đề cập. Sau khi học guitar một thời gian tôi tự chơi được các trích dẫn đó và thấy câu chuyện sinh động hẳn lên. Đồng thời tôi cũng ước giá mà được nghe chính những bản nhạc này thì còn tuyệt vời hơn nhiều. Cách đây ít năm...